GIẤC MƠ NHÀ GIÁO

Tháng Mười Một 16, 2017 9:25 sáng

GIẤC MƠ NHÀ GIÁO

         “Nếu được lựa chọn lại, bạn có chọn nghề sư phạm hay không”? Không phải đầu tiên tôi được nghe câu hỏi này, ngược lại nó đã rất quen thuộc với tôi, thậm chí đôi lần tôi cũng tự hỏi chính mình rằng: Nếu được chọn lại, tôi có chọn nghề sư phạm hay không?

         Cuộc đời ai cũng có những ước mơ để mà cố gắng, phấn đấu theo đuổi ước mơ ấy. Và tôi cũng vậy! Ước mơ của tôi được hình thành và lớn lên trong những lần chơi trò chơi cùng  lũ bạn xóm tôi thưở xa lắc, xa lơ. Ngày ấy, lũ trẻ bọn tôi dăm bảy đứa thường tụ tập với nhau và chơi trò thầy cô giáo. Thuở ấy bọn tôi chơi trò oẳn tù tì và người nào thắng được nhiều lần thì được làm cô giáo còn lại những người thua phải làm học trò. Cô giáo trong mắt của những đứa trẻ ngây thơ, hồn nhiên là một người oai phong và quan trọng lắm, là người thể hiện sự hiểu biết vượt trội và và có khả năng dẫn dắt, chỉ bảo. Thế nên, ai cũng muốn được làm cô, ai cũng thích làm cô. Và có duyên chăng khi trong những lần chơi trò chơi tập làm thầy cô giáo tôi thường được làm cô nhiều hơn là làm học trò. Cứ thế tuổi thơ của tôi trôi đi trong vai trò của một người cô giáo của nhóm bạn cùng xóm. Giấc mơ trở thành một cô giáo nhen nhóm trong tâm hồn tôi tự đó, giấc mơ đó bay cao cùng cánh diều, bọn tôi thường thả trong những buổi chiều chăn trâu nơi cánh đồng lúa quê hương, giấc mơ ấy nồng nàn trong những câu ca bọn tôi thường ngân nga trong ca khúc Ngày đầu tiên đi học, giấc mơ ấy len lỏi vào trong giấc ngủ của tôi hằng đêm.

           Khi đã là học sinh THCS rồi đến học sinh THPT và cho đến cả bây giờ tôi bắt đầu biết nhìn nhận, đánh giá về mọi thứ tôi càng trân trọng hơn cái ước mơ của mình. Tôi biết nghề giáo có vai trò như thế nào đối với sự tồn tại và phát triển của xã hội. Đó là nghề giữ vai trò quyết định trong việc nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài. Nghề giáo giúp đào tạo nên những con người vừa có đức, vừa có tài để cống hiến cho gia đình và  xã hội. Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng khẳng định: Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý, nghề sáng tạo nhất trong các nghề sáng tạo. Các thầy cô giáo không những dạy chữ mà còn dạy người, họ cứ như cây thông trên sườn núi, cây quế giữa rừng sâu thầm lặng toả hương dâng hiến trí tuệ, sức lực cho đời. Nghề dạy học là một nghề cao quý bởi lẽ những người giáo viên họ không chỉ truyền thụ cho học sinh những kiến thức cần thiết cho cuộc sống mà còn dạy học sinh thành người, làm thế nào để trở thành người có phẩm chất đạo đức tốt, dạy cho học sinh làm những điều hay lẽ phải, hướng các em tới giá trị của Chân – Thiện – Mỹ. Và mỗi người giáo viên như con ong chăm chỉ ngày đêm bên trang giáo án cuộc đời, như những người lái đò thầm lặng chở khách qua sông, họ âm thầm cống hiến, âm thầm tỏa hương, không ồn ào, phô trương  như Bác Hồ đã từng nói: “Người thầy giáo tốt là người vẻ vang nhất. Dù tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những người anh hùng vô danh”. Người giáo viên là nhân tố quyết định chất lượng của một nền giáo dục, năng lực và đạo đức nghề nghiệp của họ góp phần to lớn vào sự hưng thịnh của một quốc gia. Nhận thức được điều đó nhà nước ta rất coi trọng giáo dục, xem giáo dục là quốc sách hàng đầu. Còn đối với mỗi thế hệ học trò, thầy cô là người cha, người mẹ, người anh, người chị, là tấm gương sáng để họ noi theo. Trong số chúng ta, có ai là không mang theo bên mình những kỉ niệm sâu sắc với những người thầy, người cô của mình. Với tôi, thầy cô chính là người cha, người mẹ, là người chắp cánh để ước mơ trở thành cô giáo của tôi luôn cháy bỏng. Kính trọng thầy cô và yêu nghề giáo nên tôi rất tâm đắc câu nói của một nhà hiền triết – thi hào Tago: “Giáo dục một người đàn ông thì được một con người, giáo dục một người đàn bà thì được một gia đình, giáo dục một người thầy thì được một thế hệ“.

          Tôi đã khao khát trở thành một nhà giáo, với tôi hai từ “nhà giáo” vô cùng thiêng liêng, cao quý. Mỗi một người thầy, người cô, mỗi một môn học đều góp phần thắp lửa cho tình yêu nghề sư phạm của tôi. Đó là lí do vì sao tôi chọn thi vào sư phạm. Và tình yêu ấy thực sự thăng hoa, vỡ òa khi lần đầu tiên tôi được nghe học trò gọi mình là “cô ơi!” trong kì thực tập sư phạm lần 1. Tự hào, hạnh phúc, xúc động là những dư âm còn mãi trong tôi về khoảnh khắc ấy.

          Ngày hôm nay, giấc mơ ấy đã trở thành hiện thực. Sau bao nhiêu nỗ lực, tôi đã trở thành một giáo viên. Niềm vui trong tôi không thể nào diễn tả bằng lời khi nhìn những đứa nhỏ ríu rít gọi “cô ơi, cô ơi!” khi bước chân vào lớp. Tôi vui vì những điều rất nhỏ: thấy chúng chăm chú nghe tôi giảng bài, thấy chúng vui vẻ khi cùng cô khám phá những điều mới mẻ trong cuộc sống quanh ta, chúng lắng nghe và ghi nhớ những điều tôi dạy bảo… Nhưng đôi khi chúng cũng làm tôi phát cáu vì những trò nghịch ngợm, những lúc mất tập trung trong giờ học… Tất cả cảm xúc ấy tôi luôn trân trọng và ghi nhớ bởi tôi yêu thương chúng rất nhiều, cũng bởi vậy mà tôi luôn cố gắng dành những điều tốt đẹp nhất cho học trò của mình để chúng được phát triển một cách toàn diện. Và niềm vui nào lớn hơn niềm vui khi nhìn thấy học trò của mình học giỏi, trưởng thành giống như: “Nếu người kỹ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình vừa mới xây xong, người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng, thì người giáo viên vui sướng khi nhìn thấy học sinh đang trưởng thành, lớn lên.”

         Đặc biệt, niềm vui ấy còn được nhân lên gấp ngàn lần khi tôi biết mình được về công tác ở ngôi trường THCS Nam Thái – nơi mà tôi đã từng học tập, nơi mà có những thầy giáo cô giáo đã nuôi lớn tâm hồn tôi, chắp cánh cho ước mơ của tôi được bay cao, bay xa hơn vào thế giới của tri thức với bao điều lý thú, để tôi tràn đầy sức sống, để tôi luôn là bông hoa đẹp nhất, và để tôi được như ngày hôm nay.

           Tất cả những lý do đó đã giúp tôi trả lời cho bản thân mình rằng nếu được lựa chọn lại, không chút do dự  tôi vẫn chọn nghề giáo làm cái nghiệp suốt cuộc đời mình. Còn hôm nay, khi tôi đang là một người giáo viên, tôi sẽ quyết tâm học tập để nâng cao trình độ chuyên môn, kỹ năng sư phạm, rèn luyện phẩm chất đạo đức đặc biệt là các chuẩn mực đạo đức nhà giáo, tôi sẽ vững vàng trong vai trò của một người giáo viên nhân dân, góp phần đào tạo nên những nhân cách phát triển toàn diện xứng đáng là chủ nhân tương lai của đất nước, giáo dục truyền thống tôn sư trọng đạo và truyền ngọn lửa tình yêu đối với ngành sư phạm cho các thế hệ học sinh.

       Sắp đến ngày nhà giáo Việt Nam 20 – 11, tôi xin gửi lời chúc, lời tri ân sâu sắc nhất đến những người thầy đã nâng cánh cho ước mơ tôi bay cao, những bạn bè đồng nghiệp ở trường THCS Nam Thái thật nhiều sức khỏe, hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trồng người!

GV: Trần Thị Phương